PHẠM QUỲNH DƯỚI CÁI NHÌN CỦA PHAN CHÂU TRINH

 

Trao Giải Phan Châu Trinh Tôn Vinh Ông Phạm Quỳnh Là “Một Nhà Văn Hóa Lớn, Một Người Yêu Nước”, Chẳng Lẽ Người Ta Không Biết Cụ Phan Châu Trinh Đã Từng Chê Ông Phạm Quỳnh: “Như Phạm Quỳnh Thì Tôi Thấy Một Hai Bài Trên Nhật Trình: Không Những Là Giả Dối, Vẽ Vời Mà Lại Lắm Điều Hại Cho Thanh Niên Lắm”?

...

Về nhân vật Phạm Quỳnh, sách báo xưa nay đã viết nhiều, chỉ xin lược trích vài đoạn để bạn đọc tham khảo.

Theo “Đề cương Lịch sử Việt Nam toàn tập” - Chủ biên GS. Trương Hữu Quýnh, GS. Đinh Xuân Lâm, PGS. Lê Mậu Hãn, NXB Giáo dục (Sđd), trang 661 in rõ: “… Năm 1917, Đông Dương tạp chí đình bản, thay vào đó là tạp chí Nam Phong, với cây bút chính là Phạm Quỳnh - cơ quan tuyên truyền chính thức cho đường lối chính trị của thực dân Pháp ở Việt Nam. Núp dưới chiêu bài “yêu nước” phụng sự “Tổ quốc”, tờ báo đã mê hoặc được một số người còn bế tắc hay mơ hồ về con đường đi, dẫn đến hoặc là cộng tác chặt chẽ với Pháp, hoặc quay lưng lại thực trạng mất nước và ách thống trị tàn bạo đẫm máu của đế quốc Pháp. Với tạp chí Nam Phong đã hình thành một hệ thống tư tưởng nô dịch, văn hóa duy tâm phản động, chống chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa cộng sản trên các lĩnh vực chính trị, triết học, văn học, sử học…” .

Cũng về “chí sĩ Phạm Quỳnh”, vào thời điểm đó (tháng 3-2014), Tạp chí Hồn Việt số 79 có bài của tác giả Đặng Minh Phương viết: “Bác sĩ Trần Đình Nam (Bộ trưởng Nội vụ trong chính phủ Trần Trọng Kim) nhận xét về một số việc làm của Phạm Quỳnh: “Đó là việc làm của một người phản quốc”. Cụ nói tiếp: “Từ đó tôi thật sự thất vọng và khinh Phạm Quỳnh”(Trích theo Nguyễn Văn Trung trong “Trường hợp Phạm Quỳnh”, tủ sách Tìm về dân tộc - Nam Sơn, Sài Gòn 1975). Bài viết của tác giả Đặng Minh Phương còn có hai chi tiết quan trọng sau đây: Bảo Đại ông vua cuối cùng triều Nguyễn trong hồi ký cũng đã viết về Phạm Quỳnh: “… Tôi đóng vai trò bình phong, làm phổng đá, để cho các quan lại cai trị của họ (Pháp) tha hồ làm mưa làm gió. Họ cũng đặt ở các địa vị then chốt những bọn tay sai dễ bảo, bọn trung thành tuyệt đối. Họ đặt cạnh tôi Phạm Quỳnh là họ được bảo đảm rồi!”.

Ngay trong thời điểm Cách mạng tháng Tám nổ ra, tướng De Gaulle đã cho 6 sĩ quan do tên quan tư Castella chỉ huy nhảy dù xuống Hiền Sĩ cách Huế 25 km về phía bắc với bản mật lệnh: “Quan tư Castella có nhiệm vụ bắt liên lạc với Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh… với các lực lượng Pháp hải ngoại và các lực lượng Pháp nội địa để chiếm lĩnh các công sở và thành lập chính quyền bảo hộ ở miền Trung Việt Nam”. Và khi Cách mạng tháng Tám nổ ra, theo Daniel Grandclément: “… Trong khi một số quan lại cũ hội họp biểu lộ lòng trung thành với chế độ mới thì một số phần tử chống đối hoặc gây trở ngại cho chính quyền mới đều bị thẳng tay trừng trị. Không ai biết rõ con số là bao nhiêu. Trong tháng 11, các báo ở Huế đưa tin vắn tắt Phạm Quỳnh, nguyên Thượng thư bộ Lại, đứng đầu Viện cơ mật của Triều đình Huế và Ngô Đình Khôi, nguyên Thượng thư, cùng với con trai là Ngô Đình Huân đã bị tòa án cách mạng xử tử trong thời gian thiết quân luật. Báo còn đưa tin: Sáng ngày 10-12-1945, tòa án quân sự Thuận Hóa (tức thành phố Huế) đã mở phiên tòa xử Nguyễn Tiến Lãng, trước đây là thư ký riêng của bà Nam Phương, cũng là con rể của Phạm Quỳnh, tuyên phạt 8 năm tù, tịch thu 2/3 gia sản”… (Bảo Đại hay những ngày cuối cùng của vương quốc An Nam của Daniel Grandclément - Người dịch: Nguyễn Văn Sự, NXB Phụ nữ, tr.248). Như vậy, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi, Ngô Đình Huân là những kẻ có tội nên đã bị tòa án cách mạng xử tử trong thời gian thiết quân luật như vừa nêu.

*
Ngày 25-3-2018, Báo Tuổi Trẻ có bài:

“Giải Phan Châu Trinh tôn vinh nhà văn hóa Phạm Quỳnh”, kèm theo ảnh Nguyên Ngọc trao Giải Phan Châu Trinh rất trang trọng.

Theo sách “Lược truyện các tác giả Việt Nam” (Sđd), tr.137-138, ghi rõ: “Phạm Quỳnh là một tên tay sai đắc lực của đế quốc Pháp trên lĩnh vực văn hóa, một tên Việt gian lợi hại, chống cách mạng. Từ năm 1925, trong một “bức thư trả lời một anh học trò tên Đông”, Phan Châu Trinh đã có nhận xét: “Như Phạm Quỳnh thì tôi thấy một hai bài trên nhật trình: không những là giả dối, vẽ vời mà lại lắm điều hại cho thanh niên lắm” (xem Tân Dân đặc san, Hà Nội, 1940). Tống Văn Trân khi còn là một thanh niên trí thức rất ghét tờ Nam Phong của Phạm Quỳnh vì: “Nam Phong là tờ báo chống cộng đầu tiên ở nước ta, vu khống những người bôn-sê-vích là bọn hư vô, bọn vô chính phủ” (xem Gương chiến đấu của những người cộng sản, NXB Sự thật, 1959, tr.52).

Còn Phạm Quỳnh suy nghĩ về cụ Phan Châu Trinh như thế nào? Hãy xem Phạm Quỳnh viết: “Hôm nay gặp cụ Phan Tây Hồ (Phan Châu Trinh) là một nhà chí sĩ nước ta, nay biệt xứ bên quí quốc (Pháp). Hồi cụ khởi nghiệp, tôi còn nhỏ tuổi, nên chỉ biết tiếng mà không được biết người. Nay sang đến đây mới được gặp cụ, trong lòng ngổn ngang nhiều nỗi, không sao nói xiết. Cùng nhau đàm luận trong mấy giờ. Việc cụ làm chính đáng hay không chính đáng, tôi đây không muốn phẩm bình, nhưng xét cái thân thế cụ, dẫu ai có chút lương tâm cũng phải ngậm ngùi. Ừ, làm người ai chẳng muốn vợ đẹp, con nhiều, cửa cao, nhà rộng, bạc đầy tủ, thóc đầy kho; thế mà có người không muốn như thế, thời con người ấy, dẫu hay dở thế nào, tưởng làm kẻ quốc dân cũng không nên a dua nhẹ miệng mà gia tiếng thị phi vậy… (Pháp du hành trình nhật ký của Phạm Quỳnh, NXB Hội Nhà văn, tr.55-56).

Quan điểm sống của Phạm Quỳnh “làm người ai chẳng muốn vợ đẹp, con nhiều, cửa cao, nhà rộng, bạc đầy tủ, thóc đầy kho; thế mà có người không muốn như thế (ý nói cụ Phan Châu Trinh) thời con người ấy, dẫu hay dở thế nào, tưởng làm kẻ quốc dân cũng không nên a dua nhẹ miệng mà gia tiếng thị phi”. Như vậy, theo Phạm Quỳnh thì kẻ quốc dân không nên a dua nhẹ miệng (nhẹ lời) mà phải a dua nặng miệng (nặng lời) với cụ Phan mới không gia tiếng thị phi chăng?!

Rõ ràng, sử sách của ta, sử sách của địch và của người Pháp đều thể hiện Phạm Quỳnh là một tên tay sai đắc lực cho thực dân Pháp, vậy mà Nguyên Ngọc tôn vinh Phạm Quỳnh là “một nhà văn hóa lớn, một người yêu nước”!

Nếu người chết mà có linh hồn, ắt cụ Phan Châu Trinh sẽ vừa buồn tủi vừa tức giận biết bao khi biết nhà văn Nguyên Ngọc đặt ra giải thưởng mang tên Cụ để trao cho những tên tay sai đắc lực của thực dân Pháp phản bội quyền lợi dân tộc như: Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh… lại được báo Tuổi Trẻ sốt sắng phụ họa bốc thơm như vậy. Sự thật lịch sử không ai có thể bóp méo, xuyên tạc, đổi trắng thay đen được. Đất nước đổi mới chứ nhất định không đổi thay lịch sử. Dân tộc Việt Nam muôn đời vẫn thờ người dựng nước là các vua Hùng, chứ không bao giờ thờ các vua nhà Hạ hoặc vương quốc Frank của Charlemagne được; không thể biến những tên bản chất là tay sai đắc lực cho ngoại bang, gây ra vô vàn tội ác với nhân dân, có tên đã bị cách mạng xét xử phải đền tội ác… nay trở thành người yêu nước, anh hùng được!

Luật gia - nhà báo Hoàng Phương, Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 493, online 17-4-2018

Bình luận