KÝ SỰ CHUYỂN GIỚI

KỲ 2:

TRƯỚC PHÒNG "SINH TỬ"

 

...

Để “thuận buồm xuôi gió” cho cuộc đại phẫu chuyển giới, cả nhóm người đồng giới (ngồi) đến đền Erawan (thờ Phật bốn mặt) cầu nguyện

Mặc dù chuẩn bị tinh thần khá kỹ từ vài tháng, thậm chí cả năm, nhưng khi sắp bước vào “ranh giới sinh tử” để phẫu thuật, tìm lại con người thật của mình, nhiều thân phận “hồn cô xác cậu” không khỏi sợ hãi, bật khóc như một đứa trẻ.

Trên chuyến bay đến Bangkok, Thái Lan, ngoài chúng tôi còn có năm người khác mà người đời quen gọi họ là LGBT... Trong đó, có ba người đã phẫu thuật phần trên, qua chuyến đi này họ sang phẫu thuật tạo “bộ phận kín” để trở thành nữ giới hoàn toàn. Hai người còn lại phẫu thuật ngực. Tuổi, quê quán, hoàn cảnh gia đình mỗi người tuy khác nhau, nhưng tựu trung ở họ là niềm cháy bỏng ước mơ… lột xác để tìm lại đúng giới tính của mình.

Khu phố phục vụ người chuyển giới:

Gần 3 giờ xếp hàng làm thủ tục, kiểm tra an ninh xuất phát ở Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, TPHCM, cuối cùng chúng tôi cùng nhóm người sang Thái Lan chuyển giới cũng hạ cánh an toàn xuống Sân bay Quốc tế Xu-oa-na-pum lúc gần 11 giờ trưa. Đầu năm 2017, khách du lịch đến xứ Chùa Vàng đông nghịt. Trên đường về thủ đô Bangkok khoảng chừng 25 km, nhưng chúng tôi phải đón rất nhiều chuyến tàu điện ngầm mới về tới nơi. Bởi mỗi khi dừng trạm, lượng khách lên xuống trên tàu điện ngầm đều quá tải.

Tại khu phố Pratunam, Bangkok, nhóm người qua chuyển giới được Hoa Hạ (28 tuổi, ngụ quận Tân Bình, TPHCM) ra đón và đưa về khách sạn Gon-dinh-lin nhận phòng. “Mọi người tự chia phòng rồi tắm táp cho mát mẻ, khoảng 40 phút nữa tôi qua dắt đi ăn trưa”, Hoa Hạ nói.

Tại khu vực tiếp tân, lối đi bộ và thang máy lên xuống khách sạn này, chúng tôi gặp rất nhiều người Việt Nam, phần lớn là những LGBT đến thuê phòng lưu trú lại. Qua tìm hiểu, được biết chủ khách sạn này ưu tiên các phòng ở tầng một dành cho người Việt Nam sang thuê để dưỡng… sức trong thời gian thay đổi giới tính. Ngoài ra, vị trí của khách sạn rất thuận tiện cho những người chuyển đổi giới tính đi lại, bởi chỉ cách bệnh viện chuyển giới khoảng 5 phút đi bộ.

Bữa cơm trưa hôm đó, chúng tôi rất đỗi ngạc nhiên bởi một số nhân viên phục vụ quán ăn gần khách sạn, họ là người Thái nhưng nói sành sỏi tiếng Việt. Đặc biệt phần lớn thức ăn ở đây nấu theo hương vị dành cho người Việt Nam. “Mỗi năm có rất nhiều người Việt xuất ngoại sang Thái chuyển đổi giới tính, nên các khách sạn, quán ăn gần các bệnh viện chuyển đổi giới tính thuộc khu Pratunam rất chiều chuộng khách người Việt Nam. Nhiều nơi họ còn thuê người Việt phụ giúp để thuận tiện trong việc buôn bán”, Hoa Hạ giải thích.

Chỗ dựa tinh thần:

Những năm gần đây, việc chuyển đổi giới tính được phổ biến rộng rãi và công khai, không còn giấu giếm như ngày trước, xã hội ở nước ta cũng dần dần công nhận. Điển hình trong giới show biz, ngày trước thời ca sỹ Thái Tài còn úp mở trong việc chuyển giới, nhưng gần đây ca sỹ Lâm Chi Khanh, Hương Giang Idol hay nhà thiết kế thời trang Franky Nguyễn (bản sao của ca sỹ Hồ Ngọc Hà sau khi chuyển giới)… đều công khai việc họ đi chuyển giới. Họ rất hạnh phúc khi bản thân được trở về đúng với thân phận của mình. 

Hoa Hạ nói:

Theo lời Hoa Hạ, những người LGBT khi muốn chuyển giới chỉ cần lên mạng internet tra cứu thông tin, chi phí cho cuộc phẫu thuật, bệnh viện, bác sỹ mổ… đều có đủ. Sau đó, nhờ những người từng đi Thái Lan phẫu thuật chuyển giới thành công để tư vấn thêm kinh nghiệm và đưa họ xuất ngoại để “hoá bướm”.  

Chiều hôm ấy, một phần mệt mỏi bởi không khí ở Bangkok oi bức, ngột ngạt, một phần lo lắng nếu cuộc phẫu thuật chuyển đổi giới tính sắp tới không thành công là xem như… “lúa đời”, khiến Linh Nhi (23 tuổi, quê An Giang) bật khóc nức nở ở hành lang khách sạn. Có lẽ quá quen với hình ảnh những “chàng trai, cô gái” chưa chuẩn bị kỹ tinh thần trước khi lên bàn mổ để tìm lại chính mình, Hoa Hạ an ủi: “Chị hiểu tâm trạng của em lúc này. Nếu thật sự em muốn trở về đúng với con người thật của mình thì hãy tự tin lên. Ngày trước tâm trạng chị cũng giống như em bây giờ. Số phận đã không mỉm cười với thân phận của chúng ta, chị em mình sinh ra bị lỗi của tạo hóa nên xã hội, gia đình quay lưng… thì mình chỉ biết trông cậy vào… phẫu thuật, rồi… “hên xui”, chứ biết sao giờ!”.

Theo ghi nhận của chúng tôi, tại các phòng khách sạn gần đó, liên tục phát ra những âm thanh rên rỉ, đau đớn của những người đã phẫu thuật vừa được bác sỹ cho xuất viện về đây nghỉ ngơi dưỡng thương. Thấy vậy, những người sắp “lên dĩa” không khỏi bồn chồn, lo lắng. Cùng nỗi sợ giống Linh Nhi, nhiều “cô gái” không bình tĩnh và òa khóc nức nở. Tuy nhiên, cũng có người cố nén cảm giác lo lắng, sợ hãi… của mình sau những hơi dài rít thuốc lá ở chân cầu thang bộ.   

Bữa cơm tối hôm ấy mặc dù đầy đủ thịt cá, rau... khẩu vị cũng không đến nỗi nào, nhưng gần như những người ở Việt Nam sang Bangkok chuyển giới có cùng cảm giác như thể là bữa cơm cuối cùng… Cả thảy không nuốt nổi, bởi sự sợ hãi cứ “ám” lấy họ. Để giúp cả nhóm chuẩn bị tốt tinh thần ngày mai bước vào cuộc phẫu thuật “sinh tử”, tối hôm đó, Hoa Hạ dắt cả nhóm đến ngôi đền Erawan, thờ thần Brahma (còn gọi là Phật bốn mặt) thuộc quận Chidlom, Bangkok để thắp hương bái Phật, cầu cho ca chuyển giới sắp tới “thuận buồm xuôi gió”. “Những người ở Việt Nam sang Thái Lan chuyển giới đều tìm đến ngôi đền này xin Phật bốn mặt phù hộ. Sau khi ca mổ thành công, họ đều thỉnh ngài về nhà để thắp hương, xin lộc phước trong cuộc sống sau này khi về nước”, Hoa Hạ nói. 

Vượt lên số phận:

8 giờ sáng hôm sau, Hoa Hạ, Linh Nhi và Long Nữ (25 tuổi, ngụ quận 6, TPHCM) từ khách sạn lội bộ khoảng 5 phút thì đến phòng khám của bác sỹ Thep Vechavisit, vị bác sỹ này từng phẫu thuật thành công cả ngàn ca chuyển đổi giới tính. Được đặt lịch hẹn trước, Linh Nhi và Long Nữ tới đợi dăm ba phút thì các bác sỹ tư vấn tâm lý gọi vào. Qua đó, bác sỹ này hỏi: “Các bạn biết giới tính lúc mấy tuổi, bộc lộ từ nhỏ hay hình thành từ khi đi chơi với người đồng tính? Có dùng hoóc môn sinh dục nữ hay chưa, có chắc chắn muốn làm con gái không…?”. Nhiều lần cả hai khẳng định giới tính mình bộc lộ từ nhỏ, muốn làm con gái thật sự thì các bác sỹ tâm lý mới đồng ý để làm thủ tục, sắp xếp ngày mổ.  

Trong lúc ngồi chờ gọi tên mình vào phòng mổ, Long Nữ quay sang nhìn những người đi cùng nức nở khóc: “Sao em thấy lo lắng quá, có khi nào vào phòng mổ sợ quá rồi em bỏ cuộc không chị Hạ. Ước mơ làm con gái là lớn lao nhất, lâu nhất trong cuộc đời bấy lâu nay của em, nhưng để tìm lại chính mình sao em thấy sợ quá. Lên bàn mổ họ làm gì mình, mổ xong em có bị gì không…”. Được sự động viên của mọi người, Long Nữ gạt nước mắt… rồi bước vào căn phòng sinh tử ấy.

Hoa Hạ nói: “Tâm lý những người chuyển giới trước khi vào phòng mổ dễ bấn loạn lắm. Nếu không có người an ủi, động viên là họ bỏ cuộc ngay. Mỗi lần đi là mỗi lần khó, nên phải có người trấn an, động viên để họ có động lực bước vào phòng mổ nhằm thực hiện thành công ước mơ lớn nhất cuộc đời mình”.

Cũng theo Hoa Hạ, nhiều người khi vừa bước vào phòng mổ, họ mất bình tĩnh và khóc quá nhiều khiến bác sỹ không thể phẫu thuật được đành cho về. Một phần họ sợ dao kéo khiến cơ thể đau, một phần nghĩ nếu ca phẫu thuật thất bại, cuộc đời họ sẽ gặp nhiều biến cố khó lường, gia đình sẽ quay lưng với họ. Do đó, cũng có không ít người đã không vượt qua khỏi cảm giác sợ hãi, đau đớn, phải trở về nước. Nhưng khi về nhà chưa được bao lâu thì sự khát khao được làm con gái của những người đồng tính lại trỗi dậy. Và họ tiếp tục quay trở lại Thái Lan để rồi cắn răn chịu đựng những cơn đau buốt óc… với khát khao cháy bỏng tìm lại con người thật của mình!

(còn nữa)

Đình Đình, TPO, 15-3-2017

Bình luận