KHẢ NĂNG TIÊN TRI CÓ THẬT HAY KHÔNG?

 

Báo Chuyện đời  số 18 ra ngày 20/11/2013 cho biết, bà Nguyễn Thị Dung, sinh năm 1957 tại Thanh Chương, Nghệ An, hiện sống tại Cầu Giấy, Hà Nội, dường như có khả năng tiên tri, do dự đoán trước khá chính xác tai nạn giao thông hoặc trời mưa. Đó là khả năng thực sự hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?

Tiên tri là gì?

Tiên tri là một trong bốn khả năng của ngoại cảm, bao gồm thần giao cách cảm (đọc ý nghĩ người khác, thậm chí từ xa), thấu thị hoặc thấu thính (nhìn xuyên tường hoặc nghe được âm thanh từ xa hàng dặm), tiên tri (thấy trước các sự kiện tương lai) và hậu tri (biết các sự biến quá khứ, chẳng hạn “kiếp trước” của một người).

Tiên tri luôn thu hút sự quan tâm rộng rãi của dư luận. Nhiều người thường xuyên đi xem bói, lấy lá số tử vi, xem chỉ tay hoặc xem tướng… mà không hề băn khoăn về tính xác thực của các loại hình “dự báo” đó. Để xem xét khả năng thực sự của tiên tri, ta hãy khảo sát hai nhà tiên tri lừng danh trong nước và quốc tế.

...

Khi trạm quỹ đạo Skylab của Mỹ chấm dứt hoạt động năm 1979, giới tiên tri đã thất bại khi dự báo về thời điểm tồn tại cuối cùng

Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm:

Khả năng của Trạng Trình được lưu truyền rộng rãi, khi ông được xem là biết việc 500 năm trước và 500 năm sau, khi dự báo chính xác 81 năm Pháp thuộc và sự kiện Bác Hồ giải phóng thủ đô cuối năm Ngọ (1954), đầu năm Mùi (1955) qua lời sấm: “Cửu cửu càn khôn dĩ định - Thanh minh thời tiết hoa tàn - Trực đáo dương đầu mã vĩ - Hồ binh bát vạn nhập Tràng An” (Luật trời đất đã định: 9 lần 9 là 81; Vào tiết thanh minh cuối năm Ngọ đầu năm Mùi; Tám vạn quân cụ Hồ sẽ về giải phóng Thủ đô). Ông cũng được ca ngợi khi khuyên Nguyễn Hoàng vào Nam lập nghiệp: “Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân” (Dải Hoành Sơn là nơi có thể dung thân đến vạn đời). Tương truyền trong cuộc sống hàng ngày, ông cũng thường tiên tri thành công, chẳng hạn một lần đang ngồi với học trò, thấy người hàng xóm sang tìm, ông liền độn một quẻ Dịch và đoán người đó sang mượn búa. Mở cửa đón khách thì thấy đúng như vậy!

Nhà tiên tri Nostradamus:

Nostradamus, tên thật là Michael de Nostredame (1503-1566), là thày thuốc Pháp lừng danh thế giới vì khả năng tiên tri. Tác phẩm của ông đến nay vẫn được ấn hành và thu hút khá đông người đọc. Toàn bộ dự báo của Nostradamus được viết trong công trình Tiên tri, trong đó 6 tập được phát hành lúc ông còn sống, tập đầu tiên vào năm 1555. Công trình hoàn chỉnh gồm các khổ thơ tứ tuyệt có vần, được gọi là Thế k, do 100 khổ ghép lại thành một phần. Tổng cộng có 940 khổ thơ, chia thành 10 thế kỷ, trong đó thế kỷ cuối chỉ có 40 khổ. Ông được xem là dự báo chính xác cái chết của vua Henry II, Đại hỏa hoạn London 1666, cuộc chạy trốn của vua Louis XVI và hoàng hậu Antoinette, sự nghiệp của Napoleon, Chiến tranh thế giới thứ 2 và Hitler… Không lạ khi nhiều người xem Nostradamus là nhà tiên tri lừng danh nhất trong lịch sử nhân loại.

Khoa học và tương lai vũ trụ

Với thành công rực rỡ của cơ học Newton (chẳng hạn dự báo chính xác chu trình 69 năm của sao chổi Halley), khoa học thế kỷ XIX tin rằng, nếu đủ kiến thức và kỹ năng, chúng ta có thể dự báo chính xác hành trạng của vũ trụ trong một tương lai tùy ý. Đó chính là quyết định luận Laplace nổi danh trong lịch sử khoa học. Điều đó có nghĩa, tiên tri là một khả năng có cơ sở khoa học. Vấn đề chỉ là chúng ta có đủ giỏi để dự báo chính xác hay không mà thôi. Và khả năng của Nostradamus vẫn được viện dẫn để chứng minh cho khả năng kỳ diệu đó.

Vấn đề hoàn toàn thay đổi khi bước sang thế kỷ XX. Nguyên lý bất định Heisenberg của cơ học lượng tử (khoa học về thế giới vi mô) cho rằng, không thể xác định chính xác hành trạng của thế giới. Và lý thuyết tất loạn của toán học cho rằng, các hệ thống tất định cũng có hành trạng phi tất định (tức ngẫu nhiên). Đó là các vấn đề mang tính nguyên tắc, chứ không phải là các khía cạnh kỹ thuật. Điều đó chứng tỏ, không thể dự báo tương lai của các sự biến trong vũ trụ, bất kể con người thông minh và tài giỏi đến mức nào, bất kể các máy tính mạnh mẽ và tinh xảo ra sao. Đó là phát súng ân huệ đối với quyết định luận Laplace và ước vọng tiên tri của con người.

Giải mã hai nhà tiên tri:

Xem Trạng Trình dự báo chính xác thời Pháp thuộc là không đúng, vì nếu lấy mốc giải phóng thủ đô là 1954-1955, thì trừ đi 81 năm, sẽ được thời điểm 1873 - 1874, theo lời sấm là bắt đầu thời kỳ Pháp thuộc. Đây là kết luận sai lạc so với lịch sự, dù tính theo thời điểm Pháp bắt đầu xâm lược (1858), chiếm Hà Nội lần cuối (1884) hay bắt đầu khai thác thuộc địa (1897). Cũng không thể xem “Hồ binh bát vạn nhập Tràng An” là sự kiện Bác Hồ giải phóng thủ đô đáng tự hào, vì dưới thời Nguyễn Bỉnh Khiêm, “Hồ binh” mang nghĩa hoàn toàn khác (quân man di biên ngoại, theo cách gọi khinh khi của người Hán đối với các tộc ít người phía tây bắc Trung Hoa). Nói cách khác, giữa lời sấm và sự kiện Điện Biên Phủ chấn động địa cầu không hề có quan hệ gì với nhau.

Việc Trạng Trình khuyên chúa Nguyễn Hoàng vào Nam mở đầu cơ nghiệp nhà Nguyễn chỉ là kết quả của cái nhìn sâu sắc về địa chính trị, chứ không phải là sản phẩm của sự tiên tri. Chuyện độn đúng việc mượn búa của hàng xóm thì đơn giản là sự trùng hợp ngẫu nhiên, khi ông thường xuyên cho mượn búa.

Với nhà tiên tri số một nhân loại Nostradamus, giới nghiên cứu mất nhiều công khảo sát các dự báo và phát hiện, thực tế hoàn toàn khác với sự ngưỡng mộ mà chúng ta dành cho ông.

Ít người biết rằng, sau khi Nostradamus chết, các khổ thơ vẫn tăng sau mỗi lần xuất bản. Ngoài ra là nhiều lần xuất bản “ma”, chẳng hạn một lần xuất bản đề 1568, nhưng kỹ thuật in ấn cho thấy, nó được in trong thời gian 1649 - 1700. Điều đó chứng tỏ, sau khi Nostradamus chết, người hâm mộ đã viết nhiều dự báo và gán cho ông. Dự báo sau khi các sự kiện đã xẩy ra thì làm gì mà không chính xác! Và không nên quên rằng, Nostradamus tiên tri ông chết tháng 11/1567; trên thực tế tháng 7/1566 ông đã từ trần.

Khả năng của bà Nguyễn Thị Dung:

Nói chung trong các hiện tượng dị thường, mọi người thường kể lại các câu chuyện đã thấy hoặc được nghe. Theo khoa học thì đó là các bằng chứng mang tính giai thoại, được thêm mắm dặm muối nên hoàn toàn không đáng tin. Về khả năng của bà Dung cũng vậy, chúng ta thường kể về một vài dự báo cụ thể, mang quên mất các con số thống kê về tỷ lệ dự báo đúng so với tổng số các dự báo mà bà từng thực hiện. Người viết bài này tin rằng, nếu thông kê đầy đủ, tỷ lệ thành công của bà không cao hơn dự báo ngẫu nhiên, tức đoán mò.

Cần nhấn mạnh một thực tế khách quan, nhiều sự biến hàng ngày có xác suất xẩy ra rất cao. Chẳng hạn dự báo sinh trai hoặc gái có tỷ lệ thành công 50% (nếu hai thầy bói hợp tác với nhau để làm ăn thì chúng ta không thể không mất tiền!); còn các dự báo về thời tiết có thể có tỷ lệ thành công còn cao hơn nữa (dự báo thời tiết ngày mai giống hôm nay có tỷ lệ đúng đạt tới 70%). Tuy nhiên do ký ức chọn lọc và do ước vọng muốn tin (bản chất sinh học của sự mê tín), chúng ta chỉ nhớ vài ba lần tiên tri đúng mà quên hết rất nhiều lần dự báo sai.

Tại sao tiên tri?                                                   

Vì đó là bản chất bên trong của con người. Chúng ta là loài động vật duy nhất trên Trái đất có nhu cầu và biết quy hoạch tương lai. Vì thế khi có các loại hình dự báo đơn giản và tiện dụng, chúng ta có xu hướng tin tưởng một cách không phê phán. Điều đó giúp chúng ta tìm thấy sự yên bình, chí ít trong tâm tưởng. Đó có thể là một nhu cầu mang tính nhân văn.

Bình luận