GIEO KÝ ỨC

 

...

Ban đầu là ngơ ngác khi bạn lật tới tấm ảnh cuối cùng trong quyển album, thêm một lần tìm kiếm thật kỹ nữa, vẫn không thấy, mắt bạn đã đỏ hoe. Sao cha mẹ đi chụp hình mà không dẫn con theo? Đến lượt mình ngơ ngác. Hóa ra, sau một buổi lục lọi trong hộc tủ bạn đã lôi ra quyển album hình chụp đám cưới của mình cách nay vài năm. Chú rể khi ấy vừa ốm lại vừa đen, còn cô dâu trong bộ váy cưới cổ rộng nhìn thấy rành rành xương đòn nhô cao. Vậy mà bạn cũng nhận ra!

Đời nào bạn chịu chấp nhận sự thật rằng: khi ấy, bạn chưa hiện diện trên cuộc đời này với hình hài như bây giờ. Vậy, lúc đó con đang ở đâu? Ờ, con đang mải rong chơi trong những đám mây, thoắt lại tung tăng trong những giọt sương, hay bay nhảy theo bóng nắng đậu trên cánh chuồn. Chơi chán, con lại tót ra sau bếp ăn vụng rồi ngủ khò trên võng. Mê chơi, ăn vụng nên quên cả việc chụp ảnh cưới cùng cha mẹ. Lý do đưa ra chắc nghe có vẻ vui tai, hợp ý nên bạn cười híp mắt, thôi không hỏi nữa. Nhưng rốt cục, khi ấy, bạn đang ở đâu ta? Biết giải thích thế nào cho bạn hiểu!

Bạn đòi mình kể về đám cưới, kể về cái đoạn mà bạn ngủ quên không tham dự nên không nhớ được. Câu chuyện mình kể cho bạn được “trích dẫn” như vầy:

Ông chủ lễ - người có mụn ruồi dưới cằm, năm đó đã ngoài bảy mươi, thâm niên trên hai mươi năm làm chủ lễ cho hầu hết mọi đám cưới gả trong xóm. Hễ nhà nào chuẩn bị đám, đều phải nhanh chân lẹ miệng “đặt hàng” trước để ông xếp lịch. Mọi người thích ông làm chủ lễ bởi ông có tài ứng biến với mấy người khó tánh phía “bên kia”, lại thêm ông thuộc nhiều chuyện tiếu lâm khiến cả đám đi rước dâu khỏi buồn ngủ dù có thức khuya lơ khuya lắc, đường xa vài mươi cây số.

Phù rể hơi thấp người và khá tròn trịa và là anh rể bà con chú bác với mình. Tuy tuổi đời nhỏ hơn chủ lễ nhiều nhưng thâm niên trong nghề chắc cũng chỉ suýt soát chút ít. Tửu lượng thần sầu nên anh thường “bị nhờ” làm “rể phụ”, để đàng trai khỏi bị mất mặt với cánh thanh niên bên đàng gái.

Rước dâu về, tàu cao tốc ghé cách nhà một đoạn mấy trăm thước, chỗ có cái bến sửa chữa cơ khí, nên tấm ảnh chụp cô dâu chú rể vô tình có mấy cần cẩu làm nền ở phía sau. Bạn thích nhất tấm này vì có “xe cần cẩu”. Lần nào đi ngang qua, bạn cũng reo lên: Chỗ chụp hình đám cưới! Đám rước dâu đi bộ hàng dọc từ chỗ bến sửa chữa cơ khí về nhà, dưới bóng mát rượi của hàng tràm bông vàng đang mùa trổ bông, phấn hoa rắc vàng lấm tấm trên đầu. Có đám con nít chừng năm bảy đứa rồng rắn theo sau, đồng thanh một lời ca cũ: cô dâu chú rể, làm bể bình bông, đổ thừa con nít, bị đòn nát đít. Bạn khoái nhất đoạn này và bắt phải lặp lại nhiều lần để bạn lẩm nhẩm đọc theo, cho đến khi thuộc lòng. Biết đâu chừng, những đám rước dâu sắp tới, sẽ có bạn theo phía đằng sau, cũng lặp lại lời ca ấy, như một cách tạo ký ức riêng cho mình.

Sao cha mẹ chụp hình trong bụi cây? Bạn chỉ vào tấm ảnh chụp ở phía trước cổng cưới, lòa xòa những lá đủng đỉnh trang trí. Cột rạp được ốp lại bằng bẹ chuối tươi, những tàu lá dừa uốn thành vòm ở những lối đi vào rạp. Ai đó tiện tay thắt luôn lá dừa thành những tấm rèm lạ mắt; những con cào cào, chong chóng, dây chuyền lá... treo lủng lẳng. Ở những đám cưới gả miệt vườn, hay có những “nghệ nhân” bất thình lình xuất hiện trong cơn ngẫu hứng và thường không lần ra tăm tích, chỉ để lại cho người dự đám nỗi thắc mắc, trầm trồ. Thấy tiếc gì đâu!

Mình tiếp tục kể cho bạn nghe về những gương mặt thân quen trong đám cưới, mà khi ấy, bạn “ngủ quên” nên bây giờ thấy lạ lẫm. Trong số ấy, có người kể từ sau đám cưới chỉ gặp lại đôi ba lần; người thì mới vừa từ giã đi “mần ăn” ở xứ khác và có cả những người giờ đã mãi thuộc về đất đai, vườn ruộng. Như ông chủ lễ, đám cưới mình cũng là đám cuối cùng ông nhận lời làm chủ lễ, vì sau đó ít lâu ông lâm bệnh nặng rồi qua đời.

Đoạn bị bỏ quên có lẽ vượt tầm hiểu biết nên mắt bạn lim dim, gà gật, cuối cùng gục lên đùi mình ngủ ngon lành. Ngủ đi bạn, đến khi thức dậy, lỡ có quên lần nữa thì cũng chẳng sao. Bởi hạt ký ức hễ một lần được gieo trồng thì sớm hay muộn, nó cũng sẽ tìm mọi cách để nảy mầm!

Lê Minh Nhựt, TBKTSGO, 14-5-2017

Bình luận

 

Trong tình yêu và trong văn chương, ta không hiểu lựa chọn của người khác

Mark Twain